Game-VN  >  bong 7m
jeong woo yeong

yeong Trong đám kỵ sĩ này dễ thấy nhất là ba người, bọn họ trông rất giống nhau, cao hơn hai thước, mũi đeo khoen, đầu gối nâng thiết hoàn đại đao cực dài, khí thế ngất trời, đến cả kỵ sĩ Hổ quân bên cạnh cũng không dám vô lễ, ba người này chính là thủ hạ của Lý Cáp, Ngưu Đại, Ngưu Nhị và Ngưu Tam. yeong Không có nghe. jeongChủ nhân! Mau rời khỏi ta! Mau! ! yeong Lý Cáp dứt khoát ôm Thiên Tú đặt lên giường, trước mặt một Hồ nữ bắt đầu cởi đồ nàng ra. wooBa Đại thét lớn, dẫn đầu lao ra ngoài trướng bổng, Đạt Đa khiêng theo muội muội đi theo sát phía sau.

wooChờ chừng nào có danh tiếng rồi tính tiếp. yeong Lý Cáp hơi vuốt cằm, đợi hắn ngồi xuống mới nói: wooMạch Đông Khoan vừa nghe Lý Cáp muốn lên lôi đài, liền biết tiểu tử này lại rắp tâm bất chính, quả nhiên là như thế. Hắn vốn xuất thân là dâm tặc, hiện tại trước bàn dân thiên hạ lại có chút xấu hổ cho tiểu tử này. Con mắt bắt đầu lơ đễnh nhìn quanh, giống như đang ngắm phong cảnh, để tránh cho tiểu tử này bắt hắn làm chuyện cưỡng đoạt dân nữ. Tuy rằng hắn trước đây là dâm tặc, nhưng cũng đã bỏ nghề nhiều năm, lại làm Tổng Đốc phủ cung phụng, da mặt cũng đã mỏng đi nhiều. wooĐừng sợ đừng sợ, các nàng ta sẽ không làm hại nàng đâu. Nào nào, tiểu bảo bối, dọc đường không có ăn cơm, hẳn là nói bụng rồi, đến ăn một chút gì đi. wooTrưa hôm đó, lúc đang ăn cơm, chợt Ngưu Đại lên tiếng:

yeong Hắn không dám hung hăng với Tiểu Văn, chỉ có thể đem lửa giận đổ hết lên đầu Tiếu Hoán. wooDục tính giao chiến với lý tính. wooNgưu Nhị gật đầu nói: jeongLý Cáp bất đắc dĩ nói, bây giờ bảo hắn viết chữ có khi còn run tay chứ nói gì đến việc đòi hỏi nhiều trí lực như đặt tên. yeong Thiên Thiên nhu thuận xuống giường, tiếp lấy chiếc khăn trong tay của Lý Đông, cầm nó bằng bàn tay nhỏ nhắn, nhẹ nhàng tỉ mỉ giúp Lý Cáp lau mặt.

yeong Bước chậm trong rừng, Lý Cáp nghĩ tới việc đưa chúng nữ tới đây sống thì đúng là quá tuyệt vời. wooLý Đông ngồi bên cạnh nghe hai người hỏi đáp thối tha lúc này mới lên tiếng vỗ mông ngựa: jeongSang năm... Sang năm ta sẽ làm ba ba, đệ cũng là thúc thúc... yeong Một lúc sau, Thiên Thiên thấy chủ tử tuy ánh mắt nhìn Diễm Nhi nhưng hình như lại ngẩn người ra, tựa như đang nghĩ điều gì đó, nàng không nhìn được nhẹ giọng gọi: “chủ tử, chủ tử, chủ tử?....” wooÁo xám nam tử ánh mắt rơi xuống trên cái bao tải, khóe miệng cuối cùng cũng nở một nụ cười, bước nhanh về phía trước nói:

wooMột năm trôi qua nhanh như nòng nọc rụng đuôi, chẳng mấy chốc kỳ thi đại học đã tới. Hai anh em vẫn dính lấy nhau, ngoại trừ buổi tối thì gần như lúc nào hai người cũng ở cạnh nhau. Lý Cáp nói sau này hai người lập gia đình rồi cũng phải xây nhà ở cạnh nhau mới được, còn Hạ Nhu thì thầm nghĩ: “Vậy chẳng bằng em gả cho anh luôn chẳng phải tốt hơn sao?” yeong Xương cốt leng keng tạo anh hùng, lệnh phát hoàn thành trả bằng máu tráng sĩ wooLý Cáp buồn bực nói. Trong lòng đối với vị sư tổ kia tràn đầy căm hận, vừa lúc thấy một tên thiếu niên bên đường, hai mắt đang tóe lửa nhìn về bên này. Hắn cảm giác thật tức giận, tự nhìn lại mình đi thằng kia, lão từ đẹp trai anh tuấn như vậy nhìn cái gì mà nhìn! yeong Linh Lung trầm mặc một hồi: yeong Lê Bố cười nói:

jeongLý Cáp đem thất thải Hồ Điệp nhẹ nhàng bỏ trên mái tóc của Hoa Tư. Nó phẩy phẩy cánh, hiểu ý vòng quanh nữ tử xinh đẹp này tung tăng bay múa. yeong Lý Cáp gật đầu mỉm cười với nàng, đang muốn đi vào trong phòng thì đột nhiên trên mặt cảm thấy ấm áp. Lý Cáp định thần, thì ra Liên Khanh bất ngờ tập kích, nhảy đến hôn hắn một cái. Hắn trợn tròn mắt bất đắc dĩ rồi đi vào trong phòng, ngồi cạnh Nguyệt Nhi nhẹ nhàng nói: yeong Việc này... Chỉ cần uống một ngụm nước Thiên trì là được trở thành Thánh chủ, vậy nếu đồng thời có mấy người đều uống nước Thiên Trì mà không chết, vậy Thánh chủ không phải có rất nhiều người sao? wooLý tướng quân ở Hoa Bình Dã cùng đại thảo nguyên đúng là rạng danh dân tộc a! Ngài muốn đến phủ Thái sư hay phủ Lại bộ thị lang? jeongVương Hàm hàm mới nghe đến chữ “mời về” thì nàng cảm thấy trời đất tối sầm, thân thể run lẩy bẩy, nếu không phải là người cứng rắn thì nàng đã ngất xỉu rồi. Lúc này Vương Hàm cắn môi bật máu, bất chấp tất cả thể diện, cô quỳ xuống dập đầu với Lý Cáp:

wooTa muốn từ nay về sau, nàng sẽ nghe lời của ta, không được tiếp tục lưu lạc bên ngoài nữa. wooThiên Tú công chúa đã là nữ nhân của ngài, ngài không cần đi Thiên Sơn. jeongVị tướng quân kia cười nói: yeong Bạch Ngưng Sương nói: jeongNgự mã?

wooDiễm Nhi sững sốt, heo để bát xuống rồi đi đến trước mặt hắn, trong lòng thấp thõm bất an, không biết chủ tử lại muốn cái gì đây. Mà Thiên Thiên cũng chớp chớp đôi mắt to, hiếu kỳ quan sát. jeong"Người ta làm gì mặt đầy tàn nhang, chỉ là mấy khối nho nhỏ thôi mà! Biểu ca, mau tỉnh dậy đi, chúng ta sáng sớm đi tìm bọn họ chơi, buổi trưa, buổi tối trực tiếp tại nhà bọn họ ăn, ta đã xin phép cha với mẫu thân rồi." Chân Dao nói. yeong "Không có gì, chỉ cao hưng thôi!" Lý Tư Hồng nói xong rồi nhìn về phía nhi tử đang khóc, và lại nói: "Nhi tử a, ngươi đã có tên rồi, sau này ngươi gọi là Lý Cáp. Thế nào, thích không?" jeongÁnh mắt của Lý Cáp bỗng nhiên híp lại, vừa quay đầu lại, đấm một quyền về phía sau, nhưng đánh được một nửa, nắm tay liền khựng lại trên không trung, bởi vì trước mặt hắn, là một cô thiếu nữ đang chớp chớp đôi mắt to tròn. wooHắn có thể chửa khỏi bệnh cho Linh Nhi?